Trong hai năm 2020 và 2021, dịch bệnh ảnh hưởng nặng nề đến thị trường nội vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Năm 2020, tốc độ tăng tổng mức BLHH-DV dù rơi từ 11,92% xuống 2,63%, nhưng vẫn cao hơn cả nước. Tuy nhiên, trong 6 tháng cuối năm 2021, giãn cách xã hội nghiêm ngặt đã làm tăng chi phí hoạt động, đứt gãy chuỗi cung ứng, giá vận tải tăng cao, thiếu hụt lao động, sụt giảm nhu cầu. Kết quả là tổng mức BLHH-DV năm 2021 của Vùng chỉ tăng 0,8%, song vẫn chưa đến nỗi suy giảm (-3,8%) như cả nước. 

Cấu trúc thị trường nội vùng ĐBSCL không có biến động lớn trong giai đoạn trước và sau dịch. Về ngành nghề, bán lẻ đóng vai trò quan trọng nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long, chiếm khoảng 77% giá trị BLHH-DV, lưu trú ăn uống chiếm 12,8%, các dịch vụ khác đóng góp 10,3%. Về nhóm hàng, bốn nhóm hàng thiết yếu chiếm tới 75% tổng mức BLHH-DV ở ĐBSCL nhưng chưa tới 50% ở TP. Hồ Chí Minh. Sự khác biệt này cho thấy thị trường nội vùng Đồng bằng sông Cửu Long còn đơn giản, chủ yếu bán lẻ các sản phẩm thiết yếu, còn các dịch vụ và hàng hóa hiện đại chỉ ở mức tối thiểu.

        (Cơ cấu thương mại của ĐBSCL so với cả nước và TP.HCM năm 2020 (%). Nguồn: Tổng hợp từ số liệu của Tổng cục Thống kê)

Hạ tầng thương mại của Vùng chưa hiện đại. Đồng bằng sông Cửu Long chỉ có 9,4% số siêu thị và 11,6% trung tâm thương mại, trong khi chiếm tới 19,3% số lượng chợ cả nước (năm 2020), chủ yếu là chợ hạng 3, phân bố đều tại khu vực thành thị và nông thôn. Ngược lại, 109 siêu thị và 29 trung tâm thương mại chỉ tập trung tại khu vực thành thị, chủ yếu phục vụ khoảng 26% dân số toàn Vùng. Tương tự như vậy, thương mại điện tử ở Đồng bằng sông Cửu Long chậm phát triển, tập trung chủ yếu ở khu vực đô thị. Điều này tương thích với quy mô thương mại nhỏ, tổ chức thương mại – dịch vụ đơn giản với sự chi phối của kinh tế hộ gia đình và mạng lưới tiểu thương trải khắp Vùng. 

(Nguồn: Báo cáo kinh tế thường niên ĐBSCL_2022)

>> Đồng bằng sông Cửu Long và công nghệ chế biến chế tạo